“Tôi xuất gia năm mười chín tuổi, sau cái đêm mẹ mất mà tôi không kịp về.”
Người Vượt VựcChúng tôi không kể về những vị đã giác ngộ — mà kể hành trình một con người đi qua khổ đau mới chạm tới bình an.
Mỗi ngày, hàng nghìn con người bước qua cổng Quán Sứ — bà cụ, sinh viên, người mất ngủ vì một nỗi đau. Họ đến, họ đi, không ai biết họ là ai.
Những vị sư già, những Phật tử tám chín mươi tuổi đã đi qua chiến tranh và đổi mới — ký ức của họ đang ra đi theo từng đám tang. Mỗi câu chuyện không thu được hôm nay là mất đi vĩnh viễn.
Chúng tôi chạy đua với thời gian để lắng nghe, ghi lại và giữ gìn những đời người ấy — bằng một máy ảnh, một cuộc trò chuyện, và một sự đồng thuận.
“Che tên và ảnh đi — câu nói còn nhận ra đúng người này không?”
“Tôi xuất gia năm mười chín tuổi, sau cái đêm mẹ mất mà tôi không kịp về.”
Người Vượt Vực“Tôi quét sân chùa này đã bốn mươi năm. Chưa ai từng hỏi tên tôi.”
Người Ở Lại“Tôi không theo đạo. Tôi chỉ cần một nơi để ngồi khóc.”
Người Vừa Bước Qua Cổng“Có một lần, chính tôi cũng hoài nghi đức tin của mình. Tôi không giấu điều đó.”
Người Gánh Truyền Thống“Bạn bè tôi lướt mạng cả đêm. Tôi chọn khoác lên mình chiếc áo nâu.”
Người Trẻ Chọn Ngược DòngMỗi câu chuyện đi qua sáu chương — từ lúc xin phép ngôi nhà, đến lúc tấm ảnh in được trao tận tay nhân vật. Quyền kiểm soát luôn nằm ở người được kể.
Đảnh lễ xin một lời chứng minh từ nhà chùa, trước khi xin phép bất cứ ai.
Máy ảnh ngủ trong túi phút đầu tiên. Đến như người vãn cảnh, không như người đi săn.
Đồng thuận như một món quà trao tay — theo từng tầng, có thể đổi ý bất cứ lúc nào.
Ngồi cạnh nhau, cùng nhìn ra sân chùa. Nhân vật xem ảnh ngay trên màn hình.
Đọc to bản thảo cho nhân vật nghe. Quyền veto tuyệt đối từng câu, từng ảnh.
Khép vòng tròn bằng lòng biết ơn — và quyền gỡ bài vĩnh viễn, không cần lý do.
20–30 chân dung đẹp nhất, trưng bày ngay trong khuôn viên chùa nhân Lễ hội Văn hóa Phật giáo. Câu chuyện trở về đúng nơi nó sinh ra — và chính nhân vật được mời tới xem mình trong nhà của mình.
Một ấn phẩm di sản tập hợp những đời người nơi cửa Phật — không phải để bán, mà để giữ lại cho đời sau. Bằng chứng sống động rằng ai cũng từng đứng ngoài cổng chùa.
Human of Quán Sứ là một lời thỉnh cầu khiêm cung — và một lời mời đồng hành. Cùng chúng tôi giữ lại ký ức của những con người nơi cửa Phật, trước khi nó biến mất.